.::NƠI TRÁI TIM LÊN TIẾNG::.

::.NƠI TEEN VIỆT CẢM NHẬN VÀ CHIA SẼ::.
 
Trang ChínhTìm kiếmĐăng kýĐăng Nhập

Share
 

 1 ky uc bi lang quen o..0

Go down 
Tác giảThông điệp
supper_star96

supper_star96

Tổng số bài gửi : 112
Join date : 30/06/2011
Age : 23
Đến từ : Earth

1 ky uc bi lang quen o..0 Empty
Bài gửiTiêu đề: 1 ky uc bi lang quen o..0   1 ky uc bi lang quen o..0 I_icon_minitimeWed Jul 13, 2011 7:56 pm



Ba năm làm bạn tốt, một năm rưỡi chính
thức là một đôi… và chỉ sáu tháng xa cách...Linh
mỉm cười bước lên xe. Hoàng nói chưa từng gặp Linh trước đó, cũng đồng nghĩa với
việc, Hoàng không nhớ gì đến lần chạm trán đầu tiên của anh và cô, không phải ở
quán cafe này, mà là ba năm về trước, một ký ức cũng đã từng bị Linh quên lãng,
cho tới hôm nay...



10/10/2010


Vincom,
10h sáng



Linh
có mặt và xếp hàng mua vé xem phim. Ngày đại lễ nghìn năm mới có một lần, cô
chọn cho mình cách thư giãn bằng cách một mình bắt bus lên đây, trong khi bạn bè
cô hoặc là tụ tập thành từng đám đi xem duyệt binh từ sáng sớm, hoặc là từng đôi
đánh lẻ hẹn hò trong ngày cuối tuần đặc biệt, ngày trọng đại nhất được cả nước
đón chờ trong vòng mấy năm qua. Linh không thích chen chúc chốn đông người. Mặc
dù lũ cạ cứng rủ rê lôi kéo hết lòng, từ ngọt ngào đến dọa dẫm, nhưng cô vẫn
không chịu đi cùng. “Thôi,
bọn mày cứ đi đi, tao ở nhà, còn đống bài tập chưa làm, với cả đông thế này sợ…
móc túi. Haha”.



Bọn
bạn nhìn nhau, và nhìn cô ái ngại…



Nói
thẳng ra là cô vẫn đang buồn đi…



Nói
thẳng ra là cô vẫn đang nhớ Việt đi…



Nói
thẳng ra…



Hôm
nay là kỉ niệm ba năm ngày hai đứa yêu nhau đi.



1 ky uc bi lang quen o..0 110712DSteenstory01


Buổi
sáng khá đông khách. Linh mua vé vào xem “Resident Evil: Afterlife” – bộ phim
vừa ra rạp và đang cực hot. Vốn dĩ cô không thích xem mấy phim bắn nhau, đấm đá
loạn xị lên thế này. Gu của Linh là phim tâm lý xã hội tình cảm, cái thể loại
vừa xem vừa rút khăn giấy cơ. Nhưng mà chợt nghĩ, cô cần một sự thay đổi…



Người
ta cũng đã thay đổi rồi mà…



Ba
năm làm bạn tốt, một năm rưỡi chính thức là một đôi… và chỉ sáu tháng xa
cách.



Nhiều khi nghĩ lại quãng đường cô và Việt
đã từng đi, và đi cùng nhau, cô thấy thật xót xa. Hai đứa đơn phương thích nhau
đến tận ba năm nhưng không ai dám bày tỏ. Dũng cảm nói ra để rồi nhận được một
cái gật đầu e lệ vào đúng ngày giải phóng thủ đô hai năm về trước, lúc hai đứa
đi chơi cùng nhau. Rồi hai năm bên nhau. Đó có lẽ là những tháng ngày hạnh phúc
nhất đối với Linh. Được nâng niu, che chở, được quan tâm chăm sóc. Cô nhớ biết
bao bàn tay ấm áp của Việt đã từng đan vào tay cô, nhớ câu nói:
Tại
sao giữa các ngón tay lại có những khe hở? Ðó là để những khoảng trống ấy trên
tay bạn được lắp đầy bởi những ngón tay của người
khác”.
Cô nhớ
như in, lần nào qua đường Việt cũng nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô, vừa đi
vừa dặn:
“Không
có tớ ở bên, cậu không được qua đường một mình đâu nhé
”. Những lúc ấy, Linh vặn
vẹo:
“Thế
tớ phải làm sao? Có phải lúc nào cậu cũng ở bên tớ đâu”
. Việt nhìn thẳng vào mắt
Linh:
“Tớ
sẽ luôn ở bên cậu”
. Linh
hạnh phúc tột cùng. Và cô tin đó là sự thật…



Nhưng
đáng tiếc, mọi chuyện không suôn sẻ như Linh nghĩ. Cô tin Việt, tin vào cái tình
yêu bốn năm rưỡi của Việt, tin vào lời hứa của Việt. Cô không nghĩ ba năm du học
Việt sẽ thay đổi. Vậy mà chỉ sáu tháng sống bên nước Úc xa xôi, hai đứa đã hoàn
toàn… không là gì của nhau nữa.



Chia
tay cũng được một năm rồi, nhưng nước mắt vẫn rơi…



-
Bạn ơi, vé của bạn bị rơi này.



Linh
ngước lên. Trước mắt cô là một cậu con trai trạc tuổi, mặc quần Jeans, áo phông
Tôi yêu Hà Nội khá đẹp trai. Linh cúi xuống gạt nhanh giọt nước mắt, rồi cảm ơn
cậu bạn tốt bụng kia, chìa tay xin lại vé.



-
Ồ, Afterlife, tớ cũng mua phim này. Hì. Sự lựa chọn tuyệt vời đấy.



Người
kia đưa vé cho Linh, không quên nháy mắt với cô trước khi quay đi. Linh nhận
thấy khuôn mặt này rất quen, hình như đã gặp ở đâu rồi thì phải. Nhớ không rõ.
Cũng có thể là do đẹp trai nên khuôn mặt phổ biến không chừng. Cô tặc
lưỡi: “Chậc,
kệ”.



Phòng
chiếu số một. Tối om. Nhận cái kính 3D từ tay mấy chị phục vụ, cô nhanh chóng
tìm ra ghế của mình, số B16. Lần đầu tiên xem thể loại phim hành động khoa học
viễn tưởng này, chém giết, đấm đá, ma quỷ, Linh sợ phát khiếp. Nhất là những
đoạn lũ Zombie rượt đuổi ăn thịt người. Toàn thân Linh co rúm lại, cô hét toáng
lên, quay ngoặt người sang phải, úp mặt vào vai người bên cạnh, mắt nhắm nghiền,
không cần biết đó là ai. Hết đoạn gay cấn, mới nhớ ra là… chẳng quen biết gì
người ta, đành ngồi nghiêm lại vị trí, lý nhí: “Xin lỗi”. Bên kia không nói gì.
Chắc người ta bỏ qua cho rồi. Hú hồn. Nhưng khốn nỗi lũ Zombie trên phim không
bỏ qua cho cô. Chúng như nhảy thẳng vào mặt người ta vậy. Theo quán tính, lại
tiếp tục hét và... quơ tay tìm lấy một chỗ bám bất kì trong bán kính một cánh
tay, tất nhiên, gần nhất lại là người bên cạnh bên phải, tại bên trái là ghế
trống mất rồi. Cũng không còn cách nào khác, đành mặt dày vậy. Hết phim (cuối
cùng cũng hết), Linh đi theo người kia, định xin lỗi vì đã cố ý “mạo phạm ngọc
thể”. Vừa ra khỏi phòng chiếu tối mù.



-
Ấy ơi!



Người
kia quay lại. Cả hai cùng ngạc nhiên, mắt mở to:



-
Ơ, là ấy sao?



Hóa
ra chính là người đã nhặt vé cho Linh. Đúng là trùng hợp. Hai người nhìn nhau
cười tươi. Linh ngỏ ý xin lỗi chuyện trong phòng chiếu. Bên kia tinh quái: “Xin
lỗi suông thôi à?”.
Mặt Linh nghệt ra rồi xị xuống, trông phát tội, không
biết nên xử lý thế nào. Nhìn đồng hồ, cũng gần 2h chiều rồi. Nghĩ đi nghĩ
lại:“Giờ
về nhà hẵng còn sớm, chắc lũ kia chưa về. Với lại dù gì mình cũng đang mắc nợ
người ta”
. Linh ngước lên nhìn cậu bạn kia, nãy giờ vẫn kiên nhẫn đứng đó
chờ Linh (và suýt bật cười thành tiếng vì cái bộ mặt nhăn nhó của cô), cười
tươi: “Trà
sữa nhé!”



Tầng
năm chật cứng người. Tìm mãi mới được một cái bàn, hai đứa ngồi xuống, vừa nhâm
nhi trà sữa vừa nói chuyện. Hai người nói chuyện khá hợp nhau. Hóa ra cậu bạn
mới quen của cô lại… không phải là bạn. Hic. Hoàng – tên anh ý - hơn Linh hẳn
hai tuổi, đã ra trường đi làm rồi. Thế mà nãy giờ ấy tớ ngọt xớt quá cơ. Hoàng
vui tính, biết cách làm người khác phải cười nghiêng ngả vì những câu chuyện hài
hước của mình.



-
Mà sao em thấy anh quen cực nhá. Không biết gặp ở đâu rồi ấy (Đã đổi xưng
hô)



-
Hay tại anh đẹp trai nên khuôn mặt nó phổ biến?



-
Ơ...



“Nghĩ
giống mình thế”
- Linh bật cười. Người đâu mà tự tin thái quá thế không
biết. Anh ta cũng khá đẹp trai, nhưng với cô, hình như Việt vẫn là nhất. Linh
hứa với lòng mình sẽ quên cậu ấy, và rõ ràng là cô đang tập quên từng ngày,
nhưng Hoàng lại có nét gì đó rất giống Việt. Hình như là đôi mắt thì phải. Cái
nhìn của anh làm cô nhớ đến Việt – điều mà từ lâu lắm rồi cô đang cố gạt qua một
bên. Tiếng cười của cô bé bàn bên cạnh kéo Linh về với thực tại, cô nhận ra là
mình vô duyên đến tệ khi lơ đễnh nhìn ra cửa sổ mà quên mất sự có mặt của người
đối diện nãy giờ.



4h
chiều, Linh xin phép ra về. Hoàng ngỏ ý đưa Linh về bằng xe máy nhưng cô từ
chối. Hoàng đành đứng chờ xe bus với Linh. Đứng cạnh nhau nhưng cả hai không ai
nói gì. Cho đến khi Linh bước lên xe, Hoàng mới gọi với theo:



-
Làm sao để gặp lại em?



Linh
mỉm cười, không trả lời. Cô đâu biết rằng cô đã để lại trong Hoàng một câu hỏi
to đùng, mà không biết đến bao giờ mới có được câu trả lời. Biết đâu, cũng có
thể là không bao giờ.



***


Những
ngày sau đại lễ, mọi người lại tất bật trở lại với cuộc sống thường nhật. Trường
Linh sắp thi cuối kì. Cô đã xin nghi hẳn chỗ gia sư để chú tâm vào ôn thi thật
tốt. Từ ngày Việt đi du học, Linh cũng ấp ủ ước mơ đó. Cô học hành chăm chỉ, học
đêm học ngày. Ngày trước, luôn là Việt động viên Linh. Chỉ là qua những lá thư
điện tử, qua những dòng chat lúc nửa đêm, nhưng chỉ cần có thể, bao nhiêu mệt
mỏi của Linh đều tan biến hết. Vừa học ở trường, vừa học tiếng Anh, lại vừa gia
sư để kiếm thêm tiền trang trải cho cuộc sống, bởi nhà Linh cũng không khá giả
gì, phải nói là Linh đang chạy đua với thời gian. Có khi thời gian một ngày
không đủ để làm hết những gì cô đặt ra. Dù không thể phủ nhận giờ hai đứa không
còn là người yêu của nhau nữa, nhưng thay đổi một thói quen, một suy nghĩ, một
ước mơ, thật khó. Vẫn thế, vẫn lao vào học như trước, chỉ mong xin được một suất
học bổng toàn phần. Để đến khi mệt lả người, cô mới nhận ra rằng, hình như tất
cả đã rời xa cô.



1 ky uc bi lang quen o..0 110712DSteenstory02


-
Tiền phòng lại sắp tăng đấy mày ạ - Nhung đặt phịch cái cặp xuống ghế, uống vội
cốc nước, thông báo tin nóng cho Linh.



-
Lại tăng à? Sao mới ba tháng đã tăng rồi? Linh lo lắng



-
Ai biết. Tao vừa gặp cô chủ dưới ngõ, cô bảo tao thế. Điên thật. Cứ thể này thì
chết con nhà người ta à?



Đúng
là chết thật. Như bây giờ đã đủ đau đầu rồi, lại tăng thêm nữa. Linh vừa xin
nghỉ chỗ gia sư. Trời ạ. Sao mà xui xẻo thế không biết. Với tình hình như hiện
nay thì kiếm một chỗ làm tốt không phải là dễ. Nhìn sang bên kia, Nhung cũng
đang nhăn nhó suy nghĩ. Linh nhìn bộ dạng nó lúc này mà đang buồn cũng phải
cười. Linh biết Nhung đang nghĩ hộ cho Linh. Tiền phòng tăng không mấy ảnh hưởng
đến Nhung vì nhà con bé khá giả hơn Linh nhiều. Nhưng Nhung thương Linh. Nhiều
lần Nhung ngỏ ý muốn trả thêm tiền phòng giúp Linh nhưng Linh nhất định không
chịu. Cô không muốn phải chịu ơn người khác. Nhung tính tình thẳng thắn, có gì
nói vậy và tốt bụng thì.... Linh thề là không nhất thì cũng thứ nhì quả đất này
(quả đất khác thì cô không biết.)



-
A, có rồi có rồi.



Tiếng
hét của Nhung cắt ngang dòng duy nghĩ của Linh. Nó rót thêm một cốc nước nữa,
nhưng không uống mà đưa cho Linh:



-
Đây, uống đi cho đỡ căng thẳng rồi tao nói cho. Có cách cho mày rồi. Hehe. Tuần
trước con bạn tao vừa hỏi tao có muốn đi làm thêm không, nó biết một quán café
đang tuyển người làm đấy. Một ngày bốn tiếng thôi, có thể làm thêm ca, lương
chắc không cao như gia sư, nhưng cũng đỡ được phần nào. Hi vọng là người ta chưa
tuyển được ai.



Muốn
ôm lấy con bạn thân quá đi. Thấy chưa, Linh đã bảo Nhung tốt nhất nhì quả đất
này mà lại. Rắc rối được giải quyết khoảng 50%. 50% còn lại thì dựa vào vận may
của Linh. Mong rằng mọi chuyện sẽ tốt đẹp. Dù gì thì trời cũng không tiệt đường
sống của ai bao giờ mà. Very Happy



Cầm
trên tay địa chỉ Nhung cho, Linh bắt xe bus đến gần đó rồi đi bộ dọc con đường.
Xem nào, sắp tới rồi. 256 à? 230 này,... 254 này, 256 này. Linh ngước lên nhìn
bảng hiệu của quán. Cái gì? Hai trăm... hai trăm năm sáu ư?



Phải
đứng lặng đi một lúc Linh mới định hình được là mình đang đứng ở đâu. Trước mặt
cô là quán cà phê – nơi Việt và Linh đã nhiều lần tới vào những dịp cuối tuần để
nhâm nhi những cốc trà chanh hay những ly sinh tố mát lạnh... Sao mà không nghĩ
ra ngay chứ. Đọc địa chỉ rõ ràng rồi mà không nhớ ra. Để rồi đến tận đây. Để rồi
bao nhiêu kí ức xưa ùa về. Cô thực sự không muốn tìm lại những gì đã qua. Cô
không cho phép mình yếu đuối. Tiếc rằng lý trí của cô không chế ngự được tình
cảm, không phủ nhận rằng, Linh vẫn nhớ Việt nhiều lắm.



Mãi
suy nghĩ, Linh không biết là cánh cửa kính đi vào quán đã mở ra từ bao giờ. Một
giọng nói quen thuộc vang lên, kéo cô về với thực tại:



-
Đến rồi sao không vào đi?



***


Hoàng
là em họ của chị chủ quán. Anh thường xuyên ghé qua để trông và quản lý quán cho
bà chị họ những lúc rảnh rỗi. Hóa ra đó là lý do mà tại sao Linh thấy Hoàng quen
quen hôm gặp ở Megastar. Chẳng phải vì khuôn mặt đẹp trai nên phổ biến như cô
nghĩ nữa. Giờ thì Linh đã nhớ ra Hoàng. Hóa ra nhân duyên của hai người đã bắt
đầu từ lâu, rất lâu rồi. Và có lẽ, còn trước cả khi gặp nhau ở quán cafe này
cơ.



Nhờ
mối quan hệ... sơ sơ với Hoàng mà application của cô được gật đầu cái rụp. Linh
vui mừng đến nỗi nhảy cẫng lên ngay trong quán khiến bao cặp mắt đổ dồn về phía
cô trong khi Hoàng đứng bên cạnh thì cố nhịn cười. Chẳng hề gì, chỉ cần không
phải xin thêm tiền từ bố mẹ mỗi tháng là cô mãn nguyện lắm rồi. Linh quay qua
Hoàng:



-
Cảm ơn anh nhiều nhé!



-
Cảm ơn suông thôi sao?



Linh
tròn mắt. Lại cái kiểu đòi “trả công” y hệt cái hôm trên Vincom. Nhưng cũng đúng
là anh ta có công với Linh còn gì. Cô nhìn Hoàng, cười trừ:



-
Hôm khác vậy anh nhé, con bạn em nó đang chờ ở nhà. Em phải về báo tin cho nó
mừng đã.



-
Thế hôm nay anh mời vậy.



-
Nhưng...



-
Một ly sinh tố không làm mất nhiều thời gian của em đâu mà.



Bàn
số hai, cạnh cửa sổ, bên những cây xương rồng bé bé với bông hoa đỏ rực trên
chóp là vị trí mà Linh chọn, theo quán tính. Cũng phải, vị trí quen thuộc, chỗ
ngồi quen thuộc, kỉ niệm của hai đứa cơ mà. Linh tần ngần nhìn ly sinh tố dưa
hấu đặt trước mặt hồi lâu, rồi ngước lên nhìn Hoàng, cô như thấy bóng dáng Việt
trong anh. Ngày ấy, Việt cũng ngồi đây, vị trí ấy và nhìn cô như thế.



-
Sao anh biết em thích dưa hấu?



-
Vậy ra em thích dưa hấu à? Anh gọi random ấy mà, không ngờ lại trùng hợp
thế.



Linh
bật cười. Cô không ngờ lại có thể gặp Hoàng thêm lần nữa. Sau lần gặp nhau ấy,
cũng đôi ba lần cô nhớ đến Hoàng, nhưng cũng chỉ mang máng, mơ hồ và có vẻ vô
định hình. Khá bất ngờ khi cả hai lại chạm trán nhau trong hoàn cảnh này, nơi mà
ít hôm nữa Linh là nhân viên còn Hoàng là quản lý (lúc chị chủ quán đi vắng).
Một anh quản lý đẹp trai, tốt nghiệp đại học Ngoại thương khoa Kinh tế đối
ngoại, manly và có nụ cười răng khểnh duyên chết người. Mới chỉ ngồi nói chuyện
một lát mà Linh để ý thấy ánh mắt của cô nhân viên phục vụ cùng những vị khách
nữ trong quán nhìn anh không biết bao nhiêu lần. Cô mỉm cười, khuấy ống
hút....



-
Sao em cười?



-
Không có gì. Nhưng mà... trước hôm gặp em ở Vincom, anh đã gặp em lần nào chưa?
– Linh vờ hỏi, thử xem Hoàng có nhớ cô không.



-
Làm sao anh gặp em được.



Linh
thở phào. Vậy là Hoàng không nhớ Linh, tức là không biết rằng Việt là người yêu
cô, càng không thể đoán ra cô đã chia tay người yêu, đúng hơn là bị bỏ rơi. Ý
nghĩ đó làm Linh đỡ lo hơn phần nào. Là Linh sợ Hoàng thương hại mình. Dĩ nhiên
khi một cô gái không có lỗi gì mà bị bạn trai bỏ rơi, thì quả là đáng thương còn
gì.



Hoàng
lại cùng Linh ra trạm xe bus gần đó. Chuyến 18 lúc nào cũng chật cứng người.
Biết vậy, nhưng Linh vẫn từ chối lời đề nghị chở về của Hoàng. Cả hai đứng chờ
mãi đến xe thứ ba đi ngang qua Linh mới lên được. Chen lấn, xô đẩy, ồn ã với
nhiều thứ âm thanh hỗn tạp, Linh vẫn nghe rõ lời Hoàng gọi với theo:



-
Anh đã gặp lại em. Liệu chúng ta có duyên không?



Linh ngoái lại nhìn Hoàng, rồi mỉm cười
bước lên xe. Hoàng nói chưa từng gặp Linh trước đó, cũng đồng nghĩa với việc,
Hoàng không nhớ gì đến lần chạm trán đầu tiên của anh và cô, không phải ở quán
cafe này, mà là ba năm về trước, một ký ức cũng đã từng bị Linh quên lãng, cho
tới hôm nay.


Về Đầu Trang Go down
LoneLy
.::VIP::.
.::VIP::.
LoneLy

Tổng số bài gửi : 231
Join date : 25/06/2011
Age : 24
Đến từ : Đáy Đại Dương

1 ky uc bi lang quen o..0 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: 1 ky uc bi lang quen o..0   1 ky uc bi lang quen o..0 I_icon_minitimeThu Jul 14, 2011 10:40 am

Evil or Very Mad đọc xong mún nỗ k0n mắt
Về Đầu Trang Go down
 
1 ky uc bi lang quen o..0
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
.::NƠI TRÁI TIM LÊN TIẾNG::. :: GIẢI TRÍ 360 :: TRUYỆN NGẮN-
Chuyển đến